About Flashlight ~

À, ừm, giới thiệu một chút với mọi người nha:

1.Tên mình là Park Min Rin, mọi người có thể gọi là Rinnie cho thân thiện :3

2.Mình là 99er nha :3, nói trước cho dễ xưng hô nè ~

3. Ừ thì mình sống trên này cũng khá là ẩn dật =))) nếu ai có nhu cầu làm quen kb fb gì gì đó thì cứ để lại tên cho mình mình sẽ add =)))

4.Ừm, mình là ELF và là Inspirit ~ người đờn ông mơ ước của mình là Kim Youngwoon và anh người thương của mình là Kim Sunggyu ~

5. Thể loại fic, đam mình thích nhất là ngọt và hường, nhưng lại cực kì dị ứng với sến súa =))). Mình rất thích đọc đam của Nhĩ Nhã đại nhân, là fan não tàn của bà Nhã =))). À, cái nữa, mình cũng là Thử Miêu đảng luôn hihi

Về nhà của mình thì lúc đầu chỉ muốn dùng để lưu trữ mấy cái fic thôi, rồi chả hiểu sao lại muốn public hí hí =)))), chắc là do ham hố đó.

Fic thì hồi đó mình viết fic trẻ con lắm =))), và đã ngừng viết lâu rồi, sau đó bị lọt hố Woogyu nên bắt đầu viết lại và sửa sang nhà cửa để mọi người vào đọc =))), khả năng viết lách của mình cũng không được tốt nhưng mình sẽ cố gắng hoàn thiện từng ngày. Mọi người đọc cứ thoải mái góp ý cho mình nha, gạch đá gì mình cũng nhận, nhưng mà nhớ là comment bằng tiếng Việt có dấu nha :3

Có chút hứng thú với việc edit đam nên cũng làm thử, nhưng mà cũng chỉ là ngẫu hứng làm chơi thôi, và đương nhiên mấy bộ mình edit hoàn toàn không có sự đồng ý của tác giả, nên các bạn vui lòng KHÔNG ĐEM BẤT CỨ THỨ GÌ TRONG NÀY RA NGOÀI  nha ^.^. À, với lại, mình hoàn toàn không biết một chữ tiếng Trung nào hết =))), nên mấy bộ mình edit ko đảm bảo sẽ đúng 100% nội dung đâu nha.

Chào mừng các bạn đã đến với nhà của mình ❤

Chỉ còn trong tim

Hôm nay vừa đọc được tin nhắn của anh, em cảm thấy hụt hẫng lắm, mà hơn cả hụt hẫng, chính là cảm giác bất lực, cảm giác như cái trụ cột trong lòng phút chốc sụp đổ chẳng còn lại chút gì để bám víu vào nữa.

IN cái gì, bọn em chỉ nhất quyết một mực bảo vệ quyền lợi của anh, bảo vệ sự xuất hiện của anh, mà lại chẳng thể bảo vệ được cõi lòng đầy thương tổn của anh. 

Giận cái gì, hờn cái gì, tất cả đều là giả, nhìn thấy anh hiện tại bị biết bao nhiêu người mỉa mai chì chiết, em chỉ cảm thấy xót xa, cảm thấy thương anh thật nhiều.

IN mà không được xuất hiện với tư cách thành viê, IN mà không được comeback, ko được tgia vào album, IN mà phải chịu bao lời cay đắng, bao nhiêu mũi nhọn từ những người từng yêu thương mình nay lại không chút thương tiếc đâm thẳng vào người mình, thì IN làm gì, anh nhỉ ?

Thôi hay cứ OUT đôi khi lại là chuyện tốt. OUT rồi sống cuộc đời bình thường như bao người đàn ông có gia đình khác, không ai có quyền đánh giá, phán xét cuộc đời của mình nữa. Lúc này em lại tha thiết muốn anh ‘được’ OUT. OUT rồi có khi sẽ không còn đau như vậy nữa.

Lúc này em cảm thấy khó chịu lắm, cái niềm tin mà mình đã cố gắng vun vén suốt bao nhiêu năm, cái niềm tin mà không lúc nào mình ngừng tin tưởng, hy vọng, nay lại vì những con người nào đó mà dần dần vụn vỡ, khó chịu lắm, đau lắm.

Em chỉ là một đứa fan, chỉ là dõi theo các anh được một thời gian khá dài, đã cảm thấy sụp đổ như vậy, thì Park Jung Soo, con người mà lúc nào mở miệng cũng khẳng định SJ có 13 thành viên, con người đã làm tất cả, dành tất cả cho SJ lúc này sẽ cảm thấy thế nào ?

Bất lực, hụt hẫng, sụp đổ…

Con số 13 ấy, có lẽ bây giờ chỉ còn có thể giữ trong tim …

Boy next door – Preview part 2

Part 2: Đến khi bờ vai em đủ rộng.

.

Ngồi trước màn hình tivi đang phát một cảnh phim đầy đau lòng, nữ chính mắc bệnh nan y nhưng lại không nói ra, đi tìm một người đàn ông cùng đóng kịch chia tay với nam chính. Nữ chính vừa quay đi, nam chính liền sụp đổ khụy xuống, sau đó hai mắt mang đầy thù hận mà trợn ngược lên, rống lên nhất định phải bắt bọn họ trả giá. Nữ chính sống lưng vẫn thẳng tắp, bước chân vẫn đều đặn sóng đôi cùng người bên cạnh, nhưng tầm mắt đã sớm nhòa đi vì hai dòng nước cứ tuôn mãi không ngừng.

Nhìn chằm chằm vào màn hình tivi, Woohyun lại chậm rãi nhớ lại những lời vừa nãy rồi xâu chuỗi từng sự việc lại với nhau. Từng hành động, từng cử chỉ, từng lời nói của Sunggyu ngày hôm ấy cứ như một thước phim chiếu chậm lần lượt tái hiện trong đầu cậu.

Như chợt nhận ra điều gì đó, Woohyun khẽ cười khổ một cái, sau đó không khỏi nén tiếng thở dài mà dùng ánh mắt đầy xót xa nhìn Namu đang ngoãn ngoãn nằm trong lòng mình.

Sao lúc đó, cậu lại không nhận ra, khoảnh khắc anh quay lưng bước đi, hai nắm tay siết chặt đến lộ rõ cả gân xanh. Sao cậu lại không nhận ra, vào lúc bàn tay người kia vói vào người anh, toàn thân Sunggyu đã khẽ run lên.

“Kim Sunggyu, chừng đó thời gian vãn không đủ để anh tin tưởng em sao ?” – Namu nghe cậu nói chuyện, không biết có hiểu hay không mà bày ra bộ dáng lấy lòng khe khẽ liếm tay cậu khiến Woohyun khẽ bật cười.

“Có chuyện gì cũng không nói với em, lại còn tự mình quyết định mọi thứ. Nhưng anh biết không, anh làm như vậy khiến em cảm thấy mình thật thất bại, ngay cả người mình yêu cũng không thể bảo vệ được”

Cầm lấy điện thoại nằm ở một góc sô pha, vừa ấn nút mở máy, gương mặt tươi cười rạng rỡ của Sunggyu khi đang đùa nghịch cùng Namu liền hiện lên, trong mắt cậu cũng không ngăn được phát ra những tia yêu thương nồng đậm.

“Đợi đôi chân của em vững vàng hơn, đôi cánh của em cứng cáp hơn, bờ vai của em rộng hơn, em nhất định sẽ không để anh bỏ chạy nữa, sẽ bảo bọc anh bằng đôi tay của mình, sẽ không để anh phải gánh chịu mọi thứ một mình nữa”

“Kim Sunggyu, em nhất định sẽ không buông tay anh, dù có thế nào đi nữa!”

Ngoài cửa sổ, những tia nắng ấm áp, đầy sức sống của mùa xuân đã bắt đầu chảy tràn trên từng con đường, từng hàng cây. Xa xa ở một góc tường nhà ai có mấy mầm non vừa mới nhú, xanh tươi mơn mởn dưới ánh nắng dịu nhẹ. Ở một góc đường còn lốm đốm màu trắng tinh khôi của tuyết chưa tan hết. Mùa xuân đầy tươi tắn như đang rưới vào lòng của người ngồi trong phòng một dòng chảy ngọt ngào của yêu thương để cậu càng thêm kiên định với lựa chọn, với tình yêu của chính mình.

————————————————————–

Hihi, chào mọi người, mình quay lại rồi đây. À mà cũng chưa thật sự là quay lại đâu, tại vì sắp tới mình còn nhiều thứ phải làm lắm nên chưa thể ấn định lịch post cho part 2 của BND được, nhưng mình muốn lội lên để quăng cho mọi người một cái preview trước và thông báo tin mừng là bây giờ mình sẽ bắt đầu tập trung viết part 2 để sắp tới có thể post fic đều đặn chứ ko bữa đực bữa cái như part 1 nữa ~

Các anh nợ bọn em 1 sân khấu 13 người !

Dù là càng lớn càng nhận thức được sân khấu 13 người là một cái gì xa vời lắm, khó mà thành hiện thực lắm, nhưng sâu trong em chưa một lần nào thôi hi vọng.

Ngay từ ngày đầu chập chững bước vào fandom, em đã luôn tin tưởng sẽ có một ngày, 13 mảnh ghép màu xanh ngọc bích sẽ trở về bên nhau, và cho đến bây giờ, dù có vô vọng dù cơ hội có mỏng manh đến đâu, em cũng chưa từng một lần ngưng hi vọng.

Vì vậy, các anh đừng có quên lời hứa của mình đó, lời hứa sẽ một lần nữa cùng đứng bên nhau, 13 con người, trên sân khấu bây giờ đã đủ rộng, cùng cất tiếng hát, và những ánh đèn xanh ngọc bích sẽ tỏa ra thứ ánh sáng đẹp đẽ nhất, ấm áp nhất, thân thuộc nhất tạo nên đại dương rộng lớn dưới chân anh…

30.04.2017

#1: Chỉ có tôi mới được bắt nạt em ấy

Một ngày nọ, ở nhà trẻ Vô Hạn.

“Gyu hyung, con gấu bông đó là của em mà” – Một giọng hét thất thanh mang đầy ủy khuất vang lên giữa một loạt tiếng ồn ào trong giờ chơi của bọn trẻ mẫu giáo. Một đứa bé với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, hai má trắng nõn đang ửng đỏ lên vì giận, cái môi hồng nhuận khẽ mím lại, đôi mắt đen láy hơi óng ánh nước có vẻ như sắp khóc mở to nhìn ra ngoài cửa lớp.

“Jongie suốt ngày chỉ lo chơi với gấu bông không thèm để ý đến anh, đem vứt gấu bông rồi thì Jongie sẽ chỉ chơi với một mình anh thôi”- Bên ngoài cửa lớp là một đứa trẻ khác cao hơn đứa bé bên trong một tí, hai mắt nhỏ xíu đang híp lại đầy vẻ đắc ý, cái miệng nhỏ cũng vểnh lên đầy tự đắc với cái lập luận vô cùng logic của mình.

“Jongie thích con gấu bông đó cũng chỉ tại đó là quà sinh nhật của Gyu hyung tặng thôi mà” – Đứa bé được gọi là Jongie đáng ra còn đang sụt sùi chuẩn bị khóc thì giờ lại có chút hết nói nổi mà nhìn đứa bé mà nhóc gọi là hyung kia.

“Được rồi, Jongie sẽ không chỉ chơi với gấu bông mà không để ý đến Gyu hyung nữa, tụi mình đi căn tin đi, Gyu hyung mua kẹo chanh cho Jongie nha ~” – Jongie dù sao vẫn cảm thấy vui vui trong bụng khi mà Gyu hyung ghen tị với con gấu bông nên không thèm để ý đến chuyện lúc nãy mà chạy nhào ra ngoài, cười meo meo nhìn Gyu hyung rồi nhẹ nhàng đoạt lại con gấu bông từ tay người kia, sau đó ôm lấy cánh tay nhóc kia kéo xuống căn tin.

———————-

Lại một ngày khác.

“Aaaaaa, Gyu hyung, mau đem nó đi chỗ khác đi, Jongie sợ mà!” – Sungjong hét toáng lên chạy trốn vào một góc tường khi mà Sunggyu cầm trên tay một con bọ không ngừng tiến về phía nhóc con.

“Gì chứ, nó rất dễ thương đó, không có cắn người đâu, Jongie sờ thử một cái đi” – Nhóc con Sunggyu vẫn bướng bỉnh không chịu thôi mà đưa con bọ ra trước mặt Sungjong với bộ mặt khó hiểu.

“Hức…em…Jongie… đã nói là… hức… Jongie… sợ rồi mà… hức” – Đứa bé kia đột nhiên bật khóc khiến Sunggyu hốt hoảng vứt luôn con bọ đi chỗ khác mà chạy đến dỗ dành người ta.

“Anh…anh xin lỗi, Jongie đừng khóc, Gyu hyung không biết Jongie sợ đến như vậy, đừng khóc, Jongie khóc là xấu nhất hành tinh luôn đó, mấy bạn nữ nhìn thấy Jongie khóc sẽ không thèm chơi với Jongie nữa cho coi” – Nhóc Sunggyu dù là lúc dỗ dành người ta cũng không bỏ được tật xấu chêm vào vài câu chọc ghẹo nhóc con Sungjong đáng thương.

“Hức…Gyu hyung… lúc nào cũng… bắt nạt… Jongie… hức…” – Bé con Sungjong giận dỗi đấm mấy phát yếu xìu lên vai Sunggyu, cũng tại dù giận nhưng mà lại không nỡ làm Gyu hyung đau nên chỉ có thể giả vờ đánh đấm chứ chẳng dám đánh thật.

“Lêu lêu, Jongie là đồ con nít mít ướt, lêu lêu” – Sau một hồi dỗ dành, khi Sungjong đã hoàn toàn nín khóc rồi, Sunggyu cũng đã giúp nhóc con lau mặt sạch sẽ rồi thì lại chứng nào tật nấy đứng dậy kéo xệ một bên mắt thè lưỡi ra trêu chọc Sungjong.

“Gyu hyung thật đáng ghét!” – Nhóc con Sungjong sau khi đã lấy lại tinh thần liền ngồi bật dậy đuổi theo người kia, màn rượt đuổi diễn ra như cơm bữa tại nhà trẻ Vô Hạn lại bắt đầu một vòng mới.

————————

Lại vào một ngày khác.

“A, đau!” – Bé con Sungjong đang nhún nhảy bước đi dưới sân thì bị một cái gì đó ngáng đường làm bé ngã nhào xuống đất, đầu gối ma sát với nền đất liền bắt đầu rỉ máu.

“Mới ngã một chút đã kêu đau, đồ con gái” – Một đám nhóc đứng bên cạnh nhìn Sungjong kêu đau vừa cười hả hê vừa bĩu môi khinh thường.

Nhóc con Sungjong nghe người khác nói mình là con gái, lại thêm cơn rát buốt nơi đầu gối truyền thẳng lên đại não làm cho khóe mắt bé nóng lên, sống mũi cũng tự dưng cay cay.

“Tụi bây vừa nói cái gì đó ? Có dám nói lại không ?” – Đang chuẩn bị rơi nước mắt thì tự dưng từ phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc, là một giọng trẻ con nhưng lại bắt chước theo kiểu thâm trầm giận dữ của người lớn.

“Cái gì chứ ? Không phải bình thường mày cũng hay bắt nạt nó sao ?” – Đám nhóc con thấy là Sunggyu thì nghĩ là gặp đồng bọn liền cười hề hề với nhóc.

“Thì sao ? Chỉ có tao mới được phép nắt nạt Jongie thôi, tụi bây là ai mà dám bắt nạt Jongie hả ? Lại còn dám bảo Jongie là con gái, có tin tao đánh cho tụi bây thành con gái luôn không ?” – Nhóc con gương mặt thì bụ bẫm, thân hình thì tròn núc ních, nắm tay cũng ú nu như cái bánh bao nhưng hai mắt bé tí trợn ngược lên cùng với hàm răng nghiến chặt lại cũng rất có hiệu quả đe dọa, đủ để khiến bọn nhóc kia sợ hãi mà chạy biến đi.

“Jongie ngốc, đã bảo đợi Gyu hyung đi cùng còn gì ?” – Sau khi đã đuổi được đám nhóc kia rồi, Sunggyu mới đi đến ngồi xuống cạnh Sungjong, nhẹ nhàng đưa tay lau đi giọt nước mắt vừa rơi trên góa bầu bình nộn phấn của nhóc con, cái miẹng nhỏ thì chu lên trách cứ.

“Tại Jongie muốn đi mua nước ép táo cho Gyu hyung mà” – Nhóc con Sungjong vì hành động quan tâm của Sunggyu mà mắt lại còn đỏ bạo hơn, phải cố gắng lắm mới không bật khóc.

“Chảy máu rồi, Gyu hyung đưa Jongie vào phòng y tế, cô y tá sẽ dán băng cá nhân hình con vịt cho Jongie, Jongie ngốc ngốc, sau này đi đứng phải cẩn thận, đừng để bị ngã nữa đó”- Nhóc con Sunggyu kéo tay nhóc con Sungjong đứng dậy, sau đó một mạch lôi người ta đi đến phòng y tế, vừa đi vừa không ngừng lải nhải như một bà thím phiền phức.

“Hì hì, Jongie thích Gyu hyung nhất” -Nhóc con Sungjong bị cằn nhằn không những không khó chịu lại còn trưng ra nụ cười ngố tàu của mình rồi hơi dùng sức nắm chặt bàn tay mập mập mềm mềm của người kia.

——————–

Hì hì, chào mọi người, như đã hứa rất lâu trước đó thì đây là một series oneshot về allGyu mà mở đầu là một oneshot siêu chu choe hột me của GyuJong đây ~. Tạm thời thì mình không lên máy được nên lười viết phần intro, hơn nữa còn chưa nghĩ ra tên cho series này nên thôi mình sẽ chỉ để thế này thôi nhe hihi =]]]]]. 

Viết vu vơ cho một ngày tâm trạng

Hôm nay đi học thêm, thầy lại kể mấy trải nghiệm ở giảng đường đại học, nhìn lại phần mềm đếm ngược, thấy quãng đời học sinh tưởng chừng như không có hồi kết của mình ấy vậy mà sắp sửa kết thúc thật rồi. 12 năm, mỗi ngày đến lớp đều cảm thấy ngày sao mà dài quá, tiết học có mỗi 45 phút mà sao mãi chuông vẫn không chịu reo, vậy mà đến khi sắp kết thúc lại thấy nó sao mà nhanh quá, chớp mắt một cái là 12 năm trôi qua, bắt đầu cảm thấy có chút không nỡ.

Nói không nỡ vậy thôi chứ mấy ngày này ngày nào cũng quằn quại mong cho sáu mấy ngày này trôi qua nhanh thật nhanh đi thôi để không phải đau khổ như này nữa. Nhưng mà lại nghĩ, có phải thi xong là hết đâu, mình còn tận 4 năm đại học cơ, rồi khi ấy lại có thêm cả tá vấn đề mới chờ đợi mình dấn thân vào, chắc có lẽ phải hết 4 năm đại học may ra mới giải thoát được. Ấy vậy mà lại chợt nhận ra, kết thúc 4 năm đại học rồi thì mình cũng chính thức ra đời rồi còn gì ? Mà ra đời rồi, thật sự có thể gọi là giải thoát không ? Khi mà vấn đề sẽ càng nhiều hơn, sẽ có nhiều thứ để lo nghĩ hơn ? Nghĩ đến đó thì chỉ biết thở dài rồi lại ước phải chi mình được trở lại hồi bé, cái hồi mà ăn cơm xong thì lăn ra giữa nhà xem phim hoạt hình, rồi lại bày đồ hàng khắp nhà, tối đến lại chui vào vòng tay mẹ khò khò ngủ đến sáng.

Dẫu biết là điều đó sẽ không thể xảy ra, dẫu biết là ngày mai tỉnh dậy mình vẫn phải đối diện với thực tại dù nó có ra sao đi nữa, dẫu biết là mình chỉ có thể tiến về phía trước chứ không được phép lui về sau, nhưng hôm nay, chỉ một chút thôi, để chính mình được phép yếu lòng, được phép than thở một vài câu để rồi ngày mai lại tiếp tục cố gắng.

20.04.2017

Cuốn tiểu thuyết tình yêu mang tên Monday couple

Dạo gần đây hoàn toàn cách ly với tất cả các fandom lớn nhỏ, các tài khoản xã hội để tập trung vào việc ôn thi nên hầu như cái gì cũng mù tịt, toàn phải nhờ mấy đứa bạn nói mới biết được có gì đang diễn ra. Rồi vô tình một hôm, cô bạn nói với tôi rằng: “Ê mày, Gary kết hôn rồi đó”. Lúc đó, phản ứng đầu tiên của tôi là trợn tròn mắt, sau đó là sốc và choáng váng, nhưng rồi rất nhanh lại trở nên điềm nhiên và thừa nhận: “Ừ thì trước sau gì chả cưới, tao chèo thuyền Monday couple vậy thôi chứ tao biết 2 ổng bả không về với nhau được”. Ấy vậy mà không hiểu sao đến tận bây giờ, khi bắt đầu nghĩ lại về nó, lại cảm thấy có chút hụt hẫng, bối rối,… cái cảm giác khó chịu không cách nào diễn đạt thành lời.

Ngay từ những ngày đầu yêu thích couple này, tuy ngoài miệng vẫn như bao người khác đùa rằng ‘mau mau cưới đi, còn chờ gì mà không công khai nữa’, nhưng hơn ai hết, tôi biết rằng, giữa họ, ngoài tình đồng nghiệp, có lẽ chỉ đến được mức anh em tốt là cùng. Tuy đôi lúc cũng le lói những hy vọng, nhưng tôi không dám đặt hy vọng nhiều, vì sợ sẽ thất vọng, vì tôi biết việc đó xa vời lắm, thế mà sao giờ đây cảm thấy trống rỗng thế này ?

Nó giống như cái cảm giác một bộ phim mà bạn đã theo dõi suốt cả tuổi thơ của mình rồi bỗng dưng nó kết thúc, khi đó dù kết thúc có đẹp hay không thì đầu tiên bạn vẫn cảm thấy tiếc nuối. Nhưng mọi thứ trên đời này, đã có mở đầu, thì ắt hẳn sẽ có kết thúc. Monday couple chính là một câu chuyện tình yêu với những trang truyện thấm đẫm ngọt ngào yêu thương từ cử chỉ, ánh mắt cho đến ngôn từ lời nói, mà câu chuyện này, cũng cần phải đi đến hồi kết rồi.

Khép lại cuốn tiểu thuyết, dù có bao nhiêu tiếc nuối, hụt hẫng nhưng những dấu ấn từ cuốn tiểu thuyết đó sẽ còn mãi trong lòng chúng ta, câu chuyện dù kết thúc nhưng nó vẫn sẽ tiếp tục tồn tại.

Anh đã tìm được người nâng khăn sửa túi cho rồi, chị cũng nên tìm cho mình bờ vai để dựa vào đi thôi. Chỉ cần hai người tìm được hạnh phúc cho mình, bọn này cũng đủ cảm thấy vui vẻ rồi.

‘Vào mỗi ngày thứ hai, Song Jihyo vĩnh viễn đều thuộc về Kang Gary’

07.04 2017

“Bơ đi mà sống”

Mình rất ít đọc sách Việt Nam, mà cho dù có cũng không hề thích đọc tản văn. Mình chỉ thích đọc những quyển sách chứa đựng những câu chuyện, thật ngọt ngào, thật ly kỳ hay thật cảm động, nói ngắn gọn và cụ thể là truyện tình yêu, hay ngôn tình hay đam mỹ. Với một đứa con gái thích mơ mộng về mấy vùng đất chỉ một màu hồng với những câu chuyện tình yêu thật nhẹ nhàng ấm áp thì những cuốn tản văn cứ như là một cái gì đó rất nhàm chán. Ấy vậy mà hiện tại mình lại thật sự thích quyển sách này.

Trong một lần đi nhà sách với mẹ để mua bút, mình theo thói quen lại lượn một vòng ở quầy trưng mấy cuốn sách mới ra, và ngay lập tức một bìa sách màu hồng đáng yêu đã thu hút mình. Mình cầm nó lên, đọc phần tóm tắt ở mặt sau, rồi lại giở đại ra mộ trang nào đó. Lần đó, trang mà mình mở ra là một trang nói về tình yêu. Trong đó, tác giả viết rằng ‘Hãy yêu thôi, đừng hứa hẹn’, không hứa hẹn không phải vì không tin tưởng mà vì lời hứa hẹn sẽ trở thành gánh nặng cho tình yêu. Có lẽ vì cảm thấy thích thú với lời khuyên đó, nên mình bắt đầu hứng thú với quyển sách này, nhưng cái tên tác giả khá lạ làm mình hơi do dự và rồi vẫn đặt nó xuống. Thế nhưng sau đó, nghĩ lần sao đó cũng ghìm lòng không được, và mình đã quyết định mua. Cho đến hôm nay, khi đã khép lại trang sách cuối cùng mình cảm thấy quyết định đó không hề sai.

“Bơ đi mà sống” là một quyển sách chứa đựng những câu chuyện về cuộc đời của tác giả và cả những quan niệm trong cuộc sống của chị. Đọc đến phần gia đình, mình đã không kìm được mà khóc. Mình vốn là đứa dễ xúc động, nên đọc sách mà khóc thì cũng không có gì lạ, nhưng không phải là cái kiểu khóc nấc lên vì cuộc đời nhân vật quá bất hạnh, mà là nước mắt cứ tự động không tiếng động mà rơi xuống, còn trong lòng thì giống như được rải vào những tình cảm ấm áp, ngưỡng mộ, để làm cho cái tình yêu gia đình trở nên thiêng liêng hơn, và cũng như nhắc nhở hay dành thêm nhiều tình yêu hơn cho gia đình – một thứ ‘miễn phí’ mà chúng ta đã sẵn có.

Những quan niệm của chị về cuộc sống khiến mình có cái nhìn khách quan hơn trong cuộc sống. Trong sách, chị nhắc đến đầy đủ những vấn đề mà mình đối lúc cũng sẽ có những vướng bận, về gia đình, về bạn bè, về tình yêu và cả về ước mơ, cách đến gần nó và thực hiện nó. “Bơ đi mà sống” giống như là một viên thuốc sẽ tiếp thêm cho bạn nhiều động lực để tiếp tục đối mặt với cuộc đời, để sống với thái độ tích cực hơn. Và ‘bơ đi’ không phải là trốn tránh, phủ nhận, bỏ ngoài tai tất cả mà là chấp nhận và dám đối mặt với chính cuộc đời mình.

Nếu nhận xét ngắn gọn về “Bơ đi mà sống” thì mình sẽ nói rằng đó là 1 cuốn sách hoàn hảo từ trang bìa cho đến từng con chữ bên trong, nhẹ nhàng mà thấm thía chạm vào từng ngõ ngách bên trong của bạn, một cuốn sách rất đáng đọc và cũng đáng đồng tiền để cầm trên tay. 🙂

Đó giờ mình chưa bao giờ viết cảm nhận cho một cuốn sách nào cả, đây là lần đầu tiên vì mình rất rất rất là thích cuốn sách này, và có thể trong tương lai mình sẽ đọc lại nó nhiều lần nữa, vào những lúc mình cảm thấy chán nản hay muốn từ bỏ, để có thể học theo tác giả để ‘bơ đi mà sống’ 🙂